Chào mừng các bạn đến với diễn đàn Friendship. Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ

Còn gặp nhau thì hãy cứ say. Say tình say nghĩa bấy lâu nay. Say thơ, say nhạc, say bè bạn. Quên cả không gian lẫn tháng ngày


You are not connected. Please login or register

Bóng tối kinh hoàng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Bóng tối kinh hoàng on Wed Aug 24, 2011 2:09 pm

Mở đầu

Berlin, Đức
Sonja Verbrugge không ngờ từ đây những giây phút cuối cùng nàng còn hiện diện trên cõi trần. Nàng thơ thẩn hoà mình vào giữa đám đông khách du lịch bước chân trên hè phố Unter den Linden rộn rịp. Chớ có hoảng hốt làm gì, hãy bình tĩnh.
Bức điện vừa hiện ra trước khung hình chiếc máy vi tính khiến nàng bủn rủn.
"Nhanh chân lên, Sonja! Đến ngay khách sạn Artemisia Hotel. Em yên tâm ở lại đó chờ mệnh lệnh từ…"
Bức điện hết giữa chừng? Tại sao Franz không chuyển đi cho hết? Chuyện gì đây? Nhớ lại đêm trước trong câu chuyện chồng nàng kể trên điện thoại với người bên kia cần phải chặn đứng ngay Prima bằng mọi giá. Prima là ai?
Franz Verbrugge tới gần phố Brandenburgische Strasse, chỗ khách sạn Artemisia dành riêng cho mấy bà. Nàng ở lại đây chờ nghe chồng nàng kể đầu đuôi câu chuyện ra sao.
Sonja Verbrugge vừa tới ngã tư thì đèn đỏ bật lên nàng đứng chờ. Chợt đâu trong đám đông kẻ lạ mặt xô lấn phía sau tới khiến nàng bước chệnh choạng muốn lọt xuống đường. Đồ khỉ gió! Một chiếc xe limousine chen vào giành chỗ đậu: cọ sát lề húc vô người nàng muốn té chúi nhủi đầu xuống đất. Mọi người xúm lại.
- Sao vậy?
- Ist ihr etwas Passiert?
- Peut- elle marcher?
Vừa lúc đó chiếc xe cấp cứu trờ tới. Hai nhân viên cấp cứu chạy tới:
- Nào ta đưa nạn nhân đi ngay.
Sonja Verbrugge còn nghe thấy mình được nhấc lên bỏ trên xe cấp cứu. Cửa đóng lại chiếc xe chạy tới.
- Bà có đi nổi không?
Tay chân nàng cột dính trên chiếc băng ca.
- Tôi không sao? - Nàng nói ngay. - Chẳng đau đớn gì đâu. Tôi…
Nhân viên cấp cứu nghiêng người xuống nói.
- Không sao, Frau Verbrugge. Bà nằm nghỉ cho khoẻ.
Nàng ngước nhìn lại ngỡ ngàng:
- Sao ông biết tôi là…
Nàng chỉ kịp có cảm giác đau nhói như một mũi kim vừa chích vô dưới da, thoáng cái mặt mũi tối sầm.

***

Paris, Pháp

Mark Harris một mình trên đài quan sát tháp Eiffel mặc cho cơn mưa như trút nước bao phủ bốn phía.
Chốc chốc sấm chớp lóe lên xuyên qua màn mưa như những viên kim cương lóng lánh.
Phía bên kia bờ sông Seine toà lâu đài Palais de Chaillot đứng sừng sững, khu vườn danh tiếng Trocadéro Gardens, gã không màng tới . Đầu óc gã… quay cuồng trước nguồn tin như sét đánh vừa loan truyền đi khắp nơi.
Mưa gió dồn dập tạo cơn lốc xoáy. Mark Harris kéo tay áo xuống cho đỡ lạnh vừa liếc nhìn đồng hồ.
Giờ hẹn đã qua. Vậy mà bọn chúng đòi gặp nhau tại đây dù đã nửa đêm? Gã đang còn phân vân thì tai nghe tiếng cửa thang máy kéo ra. Hai người đàn ông birớc đi tiến về phía gã đang đứng mặc cho trận gió ào ào tới muốn che khuất tầm nhìn.
Mark Harris nhận diện được ngay, người nhẹ nhõm.
- Mấy cậu đến trễ thế?
- Thời tiết trở chứng thế nầy, Mark làm sao nói trước?
- Thôi, đã đến nơi được rồi. Cuộc gặp gỡ sắp tới ở Washington đã lo liệu xong cả rồi chứ?
- Bọn tớ muốn bàn với cậu chuyện đó. Sáng nay đã bàn bạc kỹ, bọn mình đã thống nhất…
Đang giữa chừng câu chuyện, một tên trong bọn vòng ra phía sau chỗ Mark Harris đứng, bị dồn vô thế lưỡng đầu thọ địch vừa lúc một vật cứng đập lên đầu.
Ngay tức thì tên thứ hai nhào tới nhấc bổng người Mark lên ném qua lan can dưới cơn mưa như thác lạnh buốt, xác người lao vút xuống vực ba mươi tám tầng lầu bẹp dúm trên vỉa hè không chút thương xót.

***

Denver Colorado.

Gary Reynolds sống ở vùng Kelowna khô cằn bên Canada tiếp giáp vùng Vancouver, nơi đây gã được huấn luyện bay trong môi trường núi non hiểm trở. Gã đang lái chiếc Cessna Citation II, để mắt quan sát mấy chóp núi tuyết phủ trắng xoá phía bên dưới như mọi lần xuất phát tổ lái hai người, hôm nay chỉ mỗi mình. Tức là chuyến bay không đúng tuyến, gã nghĩ.
Gã đăng ký giả chuyến bay đến phi trường Kennedy Airport. Không ai nghĩ phi vụ qua tới Denver.
Đến mục tiêu gã tìm chỗ ở lại nhà người em gái, sáng hôm sau đổi hướng bay qua phía đông như đã hẹn với bạn bè. Mọi việc tính toán đâu vào đấy, thế mà.
Tín hiệu trên loa vừa phát ra làm gã giật mình tỉnh lại.
- Citation một, một. Một Lima Foxtrot đây là đài kiểm soát không lưu sân bay Denver International gọi. Nghe rõ nói.
Gary Reynolds giơ tay nhấn nút.
- Citation một một một. Lima Foxtrot nghe đây chỉ xin lệnh đáp Lima Foxtrot, cho biết bạn đang ở vị trí nào?
- Lima Foxtrot đang bay ở toạ độ cách sân bay Denver mười lăm dặm - Độ cao 15,000 bộ.
Gã liếc nhìn thấy đỉnh núi Piske chập chờn phía bên phải. Mây trời trong vắt, thời tiết sáng sủa.
Một ngày đẹp trời, gã nghĩ.
Một phút im lặng trôi qua. Tín hiệu trạm Kiểm soát không lưu loạn đi.
- Một Lima Foxtrot theo lệnh tôi bạn đáp xuống đường băng Hai - Sáu, nghe rõ. Nhắc lại đường băng Hai - Sáu.
- Một Lima Foxtrot nghe rõ.
Bất giác Gary Reynolds thấy thân tàu chao đảo dữ dội, vội nhìn ra phía ngoài cửa sổ buồng lái. Một cơn gió giật mạnh thình lình ùa tới, chiếc Cessna đang bay giữa vùng gió xoáy muốn nhấn cả thân tàu xuống. Nhanh tay gạt cần lái lui ra sau lấy lại độ cao. Không xong chiếc máy bay lọt vô giữa cơn lốc xoáy cực mạnh, không thể điều khiển bằng tay lái, gã nhấn nút gọi.
- Một Lima Foxtrot. Xin lệnh đáp khẩn cấp.
- Một Lima Foxtrot, bạn xin đáp khẩn cấp số mấy?
Gary Reynolds quát to vô trong máy:
- Tôi đang vô chỗ chân không? Gió xoáy cực mạnh, sắp có bão!
- Một Lima Foxtrot nghe rõ, bạn còn cách sân bay bốn phút rưỡi trên đường bay về Denver, trạm không lưu không nhìn thấy tín hiệu nhiễu loạn trên màn hình.
- Tôi không muốn thấy cái màn hình chó chết đó?
- Tôi lặp lại…
Tín hiệu cấp cứu vang lên đột ngột.
- Cứu tôi! Cứu…
Trên đài Kiểm soát không lưu mọi cặp mắt nhìn theo tần số tín hiệu trên màn hình radar vụt tắt.

***

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết