Chào mừng các bạn đến với diễn đàn Friendship. Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ

Còn gặp nhau thì hãy cứ say. Say tình say nghĩa bấy lâu nay. Say thơ, say nhạc, say bè bạn. Quên cả không gian lẫn tháng ngày


You are not connected. Please login or register

Bài thơ đôi dép (Tác giả: Nguyễn Trung Kiên)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

"Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tư khắn khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa
Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen

Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn
Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn
Ngày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia

Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu"

Một bài thơ đầy cảm xúc!

Xem lý lịch thành viên
CHIA TAY
Aki kokoro

Có lẽ nào ta lại chia tay
Sau tháng ngày đắm say thuở ấy
Có lẽ nào câu chuyện buồn như vậy
Ta chia tay khi chưa kịp chia xa

Nếu kỉ niệm chẳng giữ nổi hai ta
Thì chia tay rồi một ngày sẽ đến
Những thương yêu và những điều mỏi mệt
Thì sau này chúng ta sẽ quên đi

Nếu trong ánh mắt em giờ đã đầy hoài nghi
Và thật lòng anh có điều nói dối
Thì chia tay phải đâu là tội lỗi
Chỉ chờ một ngày nó tự đến mà thôi

"Vòng tay ấm và dịu dàng bờ môi"
Những yêu thương em dành cho kẻ khác
Anh có được khi tình yêu lầm lạc
Dị mộng đồng sàng, có chẳng bằng không

Mơ ước vẫn trôi dù chẳng thể bềnh bồng
Nỗi thất vọng vẫn mãi là bờ bến
Em có thấy ngày chúng ta đang đến
Cũng sẽ chỉ là cái ngày chia tay

Giá anh có được một chút đắm say
Của tình yêu anh hằng mong ước
Và giá như em cũng có được
Một chút dịu dàng của người con gái anh yêu

Sau tình yêu còn sót lại bao điều
Anh không muốn đấy chỉ là tiếc nuối
Anh không muốn sau tháng năm theo đuổi
Sẽ lại là ánh mắt hận thù nhau

Hãy qua đi dù có phải đớn đau
Anh không sợ phút giây chia tay ấy
Anh biết đó là một ngày sẽ tới
Ngày ta đi về hai hướng ngược nhau.

Xem lý lịch thành viên http://dear-friendship-vd.forum-viet.net
Khoảnh khắc diệu kì vẫn còn ghi nhớ:
Thuở ban đầu em xuất hiện trước tôi,
Như ảo ảnh vụt bay qua trí nhớ,
Như nữ thần của sắc đẹp tinh khôi.

Giữa day dứt bởi sầu bi nghẽn lối,
Giữa ưu tư trong ồn ã hư vô,
Giọng em ngân- ôi êm ái vô bờ
Nét kiều diễm trong mơ tôi vẫn đợi.

Năm tháng trôi. Cơn bão lòng dữ dội
Xóa nhòa đi những mộng ước ban sơ,
Giọng em ngân tôi quên tự bao giờ,
Quên cả những nét thanh cao vời vợi.

Chốn thâm sơn, cõi lưu đày tăm tối
Lặng lờ trôi ngày tháng cuộc đời tôi
Vắng sự tôn thờ, thiếu nguồn cảm hứng,
Vắng tình yêu, sự sống, với lệ rơi.

Tâm hồn tôi lại bừng lên phơi phới:
Thêm một lần em xuất hiện trước tôi,
Như ảo ảnh vụt bay qua trí nhớ,
Như nữ thần của sắc đẹp tinh khôi.

Tìm lại đập với niền hoan hỉ mới
Trong lòng tôi tất cả đã hồi sinh
Cả sự tôn thờ, cả niềm cảm hứng,
Cả lệ rơi, sự sống với tình yêu.



TƯƠNG TƯ

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi?
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho?
Bao giờ bến mới gặp đò
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau?
Nhà em có một giàn giầu,
Nhà tôi có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào?

Xem lý lịch thành viên http://dear-friendship-vd.forum-viet.net

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết